Được quan tâm nhất
Thơ thiền: Bặt Dấu Chân Ai
Lá rụng phủ đầy bên cỏ
Tường xanh rêu kín lối đi
Có người ngồi trong am vắng
Không màn đến chuyện tham-si.
Thản nhiên nói trong vách đá
Thiền tông khai sáng tự đây
Bao niềm thức thao ẩn hiện
Chín năm vẫn một tâm này.
Nhạt phai phong trần nhẹ bước
Từng cay ở mộng trang đài
Thôi về sống nơi thánh thiện
Lánh mình, bặt dấu trần ai!
TK Thích Thiện Hữu